Nguyễn Thanh Văn – Lê Vĩnh
Paris 23:20 30/1/2012
Bọn côn đồ đỏ, Như loài chó dại, đang ĐIÊN CUỒNG quấy nhiễu sinh họat biên tập của Anh Ba Sàm Paris.
Trong xã hội dân chủ, những sai sót của chính phủ hoặc của các viên chức nhà nước thường được các đảng đối lập và báo chí săm soi làm cho ra lẽ. Tùy mức độ sai phạm, những cá nhân hay tập thể liên hệ có thể phải chịu hình thức kỷ luật nào đó hoặc bị đưa ra toà để xét xử. Đối với sự sai phạm của chính phủ, người dân sẽ đánh giá và quyết định số phận của chính phủ đó trong những cuộc bầu cử. Vì vậy hiếm khi một đảng cầm quyền rơi vào những sai lầm tai hại đến nỗi bị xoá sổ. Trong khi đó, dưới chế độ độc tài, do chủ trương bưng bít nên các báo cáo thành quả của chế độ luôn luôn được tô hồng, còn các sai sót luôn được giấu kín hoặc giảm thiểu. Khi buộc phải thừa nhận ở một mức độ nào đó về những hiện tượng tiêu cực của nhà cầm quyền thì có nghĩa là sự tiêu cực đó đã xẩy ra từ lâu rồi và đang có nguy cơ ăn thủng đến cốt lõi. Khi chính người lãnh đạo cao nhất của một đảng cầm quyền phải thừa nhận đảng của họ suy thoái trầm trọng và kêu gào toàn đảng phải chấn chỉnh, thì có nghĩa là mức độ băng hoại và sự ung thối của đảng đó đã đi đến chỗ tận cùng trên mọi mặt, mà sự bưng bít không thể che giấu được nữa. Thường thì đây là dấu hiệu hấp hối của một đảng chính trị trong tiến trình suy thoái, để đi đến chỗ kết thúc của các triều đại mà người ta đã từng chứng kiến trong lịch sử.
Cuối năm vừa qua, ông Nguyễn Phú Trọng và hội nghị Trung Ương đảng Kỳ 4 của đảng Cộng Sản Việt Nam đọc lại từ đầu truyện dài “Chỉnh đốn đảng để sống còn”, một mốc điểm mới trong tiến trình suy thoái vừa nêu ở trên.