Hải quân Việt Nam tuần tra trên quần đảo Trường Sa
Cách đây mấy năm, trong một cuộc gặp gỡ quanh bàn tiệc ở Úc, có người nêu lên vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa, một cán bộ khá cao cấp và có học thức đến từ Hà Nội, nhún vai đáp: “Đó chỉ là mấy hòn đảo hoang nhỏ xíu thôi mà!” Rồi ông lái câu chuyện sang hướng khác. Có lẽ vì lịch sự, không ai quay lại câu chuyện ấy nữa. Tất cả đều quen biết nhau cả. Gần đây, đọc các blog trong nước, tôi lại bắt gặp câu nói tương tự từ các cán bộ cao cấp trong nước, cũng liên quan đến Hoàng Sa và Trường Sa: “Ồ, mấy cái đảo ấy toàn cát, chỉ có chim ỉa, chứ có gì đâu mà làm ghê vậy!”
Mới biết đó là quan điểm thật. Nếu không phải đảng và chính quyền thì ít nhất cũng của một số, có lẽ không ít, cán bộ cao cấp trong bộ máy đảng và chính quyền Việt Nam.
Quả thật, về phương diện diện tích, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa không có gì đặc biệt.
Hoàng Sa gồm khoảng 30 đảo, bãi đá, hòn đá và cồn, nhưng tất cả đều rất nhỏ. Lớn nhất là đảo Phú Lâm cũng chỉ dài chưa tới 4 cây số và rộng chưa tới 3 cây số. Còn đảo Hoàng Sa thì chỉ dài có 900 mét và rộng khoảng 700 mét, diện tích tổng cộng chỉ khoảng 0,3 cây số vuông, kể cả vòng san hô chung quanh. Các đảo khác cũng tương tự, khoảng 1/3 cây số vuông. Như Hoàng Sa. Còn những cái gọi là cồn hay hòn thì có khi chỉ là những mỏm san hô nổi lên trên mặt nước.
Trường Sa lớn hơn, gồm đến gần 140 đảo, đá và bãi. Nhưng tất cả cũng đều rất nhỏ. Gộp chung lại, tất cả chỉ có diện tích khoảng 11 cây số vuông. Trong số đó, được chú ý nhất là đảo Song Tử Đông rộng 250 mét, dài 900 mét; đảo Song Tử Tây rộng 300 mét, dài 700 mét; đảo Thị Tứ rộng 550 mét, dài 700 mét; đảo Sinh Tồn – được biết nhiều qua bài thơ “Đợi mưa trên đảo Sinh Tồn” của Trần Đăng Khoa (1) – chỉ rộng có 140 mét và dài khoảng 400 mét. Đã nhỏ, hầu hết các đảo ấy đều thiếu nước ngọt trầm trọng. Do đó, dân cư rất thưa thớt. Hầu hết những người hiện diện trên các đảo đều là bộ đội.
Tuy nhiên, ở đây có mấy điều cần chú ý. Thứ nhất, Trung Quốc không phải chỉ muốn chiếm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Họ còn muốn chiếm ít nhất là 80% tổng diện tích của Biển Đông. Thứ hai, đảo không phải chỉ là những hòn đá hay thửa đất nổi trên mặt biển mà còn bao gồm tất cả các nguồn tài nguyên thiên chứa chất dưới chúng cũng như dưới đáy biển chung quanh chúng. Và thứ ba, không nên quên điều quan trọng này: ngoài ý nghĩa địa lý, dân cư và kinh tế, các hòn đảo và vùng biển chung quanh chúng còn có ý nghĩa chiến lược quân sự quan trọng ảnh hưởng đến sự tồn vong, hoặc ít nhất, sự phát triển của quốc gia.
Tình hình đất nước hiện nay quả là bi đát và cấp bách nhưng để thay đổi được lại rất khó khăn. Bế tắc không chỉ vì người dân sợ bạo quyền, thờ ơ mà còn vì nhiều người còn ngộ nhận nhiều điều. Chính những ngộ nhận này mà họ không hành động, không ủng hộ hoặc cản trở sự thay đổi. Cần phải giúp mọi người dù là bình dân nhất: xe ôm, cửu vạn đến sinh viên, công chức biết những điều lâu nay họ nghĩ là ngộ nhận, là sai.
1. Ngộ nhận về nhân dân, đất nước, chế độ: (Bài tham khảo)
Nhiều người có suy nghĩ cho rằng nhân dân, đất nước, dân tộc Việt Nam với chế độ, đảng cộng sản và chủ nghĩa xã hội là một. Yêu nước là yêu chế độ, yêu Đảng cộng sản, yêu chủ nghĩa xã hội. Đây thật ra là chiêu bài tuyên truyền xảo trá của đảng cầm quyền, mục đích buột chung đảng vào giá trị dân tộc để người dân lầm tưởng là bất cứ ai có hành vi chống lại chúng là chống lại dân tộc. Ngay từ xưa các cụ đã nói “quan nhất thời, dân vạn đại”, đảng cộng sản cũng chỉ là một tổ chức mới có chưa tới 100 năm nay, không phải là dân tộc.
ĐCS muốn lãnh đạo dân tộc đi theo đường lối họ cho là đúng đắn: chủ nghĩa cộng sản. CNCS là một chủ thuyết do hai ông Mac-Lenin nghĩ ra, đó chỉ là một chủ thuyết để trị quốc như thuyết thiên tử xưa kia của phong kiến. Một vĩ nhân nước Pháp, tướng De Gaulle đã nói “mọi chủ thuyết rồi sẽ mất đi, chỉ có dân tộc là còn lại”, chủ tịch đảng LDP của Nhật – một đảng lãnh đạo nước Nhật suốt 60 từ nước bại trận đến quốc gia có nền kinh tế số 2 thế giới- nói “vì nhân dân Nhật Bản, tôi sẵn sàng đập vỡ LDP”. Họ là những người hùng dân tộc chân chính, họ đặt đất nước, dân tộc lên trên đảng phái và chủ thuyết.
Một ngộ nhận nguy hại nữa là ngộ nhận việc của đất nước là việc của đảng. Ngộ nhận đó dẫn đến suy nghĩ mọi việc có đảng và nhà nước lo. Đây thật sự là một suy nghĩ sai lầm lớn. Đất nước là của nhân dân, đảng chỉ là một nhóm người được dân ủy quyền đứng ra lo việc chung. Chính xác họ chỉ là những người làm thuê, vì làm thuê nên họ có thể lừa dối, làm sai và phá hoại, thậm chí bán nước. Đảng suy cho cùng là một nhóm người đang nắm quyền. Lịch sử cho thấy nhiều lần đảng đã đặt lợi ích, đặt sự tồn vong của đảng, của chế độ lên trên quyền lợi của dân tộc. Như vậy nếu có thay đổi thì họ cũng sẽ thay đổi hướng đi làm sao quyền lợi của đảng vẫn bảo đảm và quyền lợi nhân dân bị hi sinh. Thật tai hại, việc này không khác gì trao tương lai mình, con cháu mình vào tay một nhóm người.
2. Ngộ nhận về công lao ĐCS: Đây là ngộ nhận phổ biến rất tai hại
Công lao giải phóng: Cho rằng thành quả hôm nay là do đảng, nhờ ơn đảng, có đảng mới có độc lập. Đảng có công giải phóng dân tộc thì có quyền lãnh đạo đất nước. Đây chính là lối suy nghĩ của não trạng phong kiến “ơn quan phụ mẫu”. Uống nước nhớ nguồn, bất cứ ai, tổ chức nào có công với dân tộc đều được tưởng nhớ, vinh danh, từ xa xưa, lịch sử dân tộc có rất nhiều vị anh hùng “Hai Bà Trưng, Lê Lợi, Quang Trung,….” được sử sách lưu truyền, ghi công. Ngày nay những vị anh hùng xả thân vì đất nước cũng được vinh danh tưởng nhớ. Ngộ nhận về công lao giải phóng và quyền lãnh đạo của đảng là lối suy nghĩ không hiểu biết lịch sử dân tộc. Dân tộc VN trải qua bao phen nô lệ, bao phen sắp mất nước, những triều đại có công lớn như nhà Trần, Nhà Lê, nhà Nguyễn,…nhưng khi họ đi vào thối nát, mục ruỗng cản trở sự phát triển của dân tộc thì đều phải lật đổ, vứt bỏ. Vận động xã hội luôn luôn đổi mới chứ không phải bất biến, do vậy một đảng phái có thể lãnh đạo tốt cho đất nước ở giai đoạn này nhưng hại ở giai đoạn khác. Vấn đề là nhân dân sống như thế nào chứ không phải độc lập là tất cả, nước nhà độc lập mà dân không thịnh vượng, không tự do thì độc lập là vô nghĩa. Người cũng dòng giống không có nghĩa là không cai trị tàn bạo. Lịch sử nhân loại để lại bài học nhiều dân tộc bị đày đọa khủng khiếp lại do chính người cùng dân tộc cầm quyền gây ra. Nhiều chính quyền do người cùng dân tộc nắm giữ nhưng vô cùng tàn bạo không khác gì ngoại bang (Bắc Triều Tiên là một minh chứng).
Công lao xây dựng: Nhiều người cho rằng thành quả hôm nay: đường ta đi, điện ta dùng, cơm ta ăn, áo ta mặc đều do công ơn trời biển của đảng. Đây là não trạng của thân tôi đòi, nô lệ. Tất cả những cái đó muốn có phải trả tiền, phải trao đổi, phải lao động mới có. Đảng chỉ là một tổ chức cầm quyền ăn lương do dân đóng qua thuế, thực tế họ đã không làm tốt bổn phận của họ, rất nhiều tệ hại do họ sai lầm hoặc thành viên của họ tham nhũng rút ruột. Đúng ra họ phải bị truất phế chứ không phải ngồi chễnh chệ trên đầu, trên cổ nhân dân như vậy. Nếu không vì cái độc đoán của họ thì nhân dân, đất nước đã không làm những việc điên khùng: ngăn sông cấm chợ, tiêu diệt tư bản như thời bao cấp để rồi đói kém vàng cả mắt. Đói kém dẫn đến giống nòi suy kiệt, chấp nhận lao động cực nhọc lương thấp (đảng lại ca ngợi cần cù, lao động giá rẻ). Thể trạng người VN hiện nay rất kém: thấp bé, nhẹ cân.
Công lao giữ ổn định: Nhiều người cho rằng đảng đã cực khổ lo cho dân, đó là niềm tin mù quáng vào một kẻ vừa ăn cướp vừa la làng. Lãnh đạo là một nghề như vạn nghề và nghề này rất béo bở, một người làm quan cả họ được nhờ. Thực tế là nhân dân đóng góp nuôi họ rất nhiều nhưng họ lãnh đạo không hiệu quả, ngày càng đưa đất nước tụt hậu so với mức phát triển chung của nhân loại. So với thế giới và lân bang, Việt Nam tụt hậu rất xa về mọi mặt. Rất nhiều chính sách họ đưa ra lại kiềm hãm sự phát triển của dân tộc. Đảng đã không ngăn được các quốc nạn tham nhũng, rút ruột, lãng phí. Rất nhiều công trình, dự án chủ yếu là để lấy tiền dân, hiệu quả rất thấp. Hãy xem quan chức giàu có còn dân nghèo mạt thế nào để biết. Nếu họ không độc tài, tiếm quyền và khư khư ôm lấy quyền thì đất nước này thịnh vượng và ổn định ngàn lần hiện nay.
Ngộ nhận về vai trò lãnh đạo không thể thay thế của đảng:
Nhiều người cho rằng không cá nhân, không tổ chức nào có đủ tài năng để lãnh đạo đất nước. Suy nghĩ này thật là sai. Dân tộc này không thiếu người cầm quyền, lãnh đạo, cầm lái để đưa dân tộc tiến bộ. Nhiều người nói “mong đảng sửa mình để lãnh đạo nhân dân” điều này không khác gì các quan ngu trung thời xưa “mong vua sửa mình để chăn dắt dân chúng”, ngày nay không còn Vua, không mong gì hết, làm không nên thì đi chỗ khác để người khác làm. Điều này giống như việc có một tên tài xế tồi và ẩu cầm lái, cần phải thay đi. Nó thối nát nên dẹp bỏ.
3. Ngộ nhận về lực lượng, phong trào canh tân đất nước:
Ngộ nhận về động cơ: Cho rằng tất cả những cá nhân, tổ chức hoạt động chính trị với chủ trương giải thể ĐCS để thực hiện nền chính trị dân chủ ở VN là những âm mưu chính trị nguy hiểm, là hoạt động chống phá đất nước. Họ bêu xấu cá nhân đó là có tham vọng chính trị, phá hoại đất nước. Sự thật là gì? Là có rất nhiều cá nhân thấy được thực trạng đất nước kiệt quệ, mắc nạn trong tay ĐCS, họ muốn thay đổi. Họ lên tiếng riêng lẻ hoặc hình thành nên tổ chức. Việc này giống như Lê Lợi năm xưa đã làm để đánh đuổi quân Minh ra khỏi đất nước. Nên nhớ là quân Minh cũng để cho nước ta có Vua nhưng đó là vua bù nhìn. Ở các nước văn minh nếu đảng nào nắm quyền nhưng làm không tốt thì bị dân phế truất và đưa đảng đối lập lên thay, đây là một hoạt động bình thường chứ không phải là chống phá. ĐCS VN tiếm quyền, xưng vương, xưng bá nên khi làm sai không ai nói được, vì ai lên tiếng thì bị nó chụp cho cái mũ là phản động và chống đối. Trong trường hợp này muốn cứu dân, cứu nước phải hoạt động bí mật, âm thầm, đó là điều hợp lý chứ không phải là âm mưu. Dân hay ngộ nhận âm mưu đồng nghĩa với bất minh, xấu xa. Trong trường hợp này không đúng. Chúng ta nên hoan nghênh ủng hộ những “âm mưu” này, hoan nghênh bất cứ cá nhân nào có tham vọng giải tỏa độc tài toàn trị để nước nhà tiến lên dân chủ, thịnh vượng. Lật được ĐCS là mở ra trang sử dân chủ cho nước. Xưa dân tộc ta kém phát triển, mất cơ hội canh tân vì đã có nhiều ngộ nhận những bậc anh hùng vì dân vì nước là giặc là làm loạn (trường hợp Nguyễn Trường Tộ), bài học này hôm nay toàn dân phải cảnh giác.
Ngộ nhận tính pháp lý: Họ cho rằng bất cứ hoạt động gì mà không được sự cho phép của đảng, của chính quyền là phi pháp, cần phải xin phép đảng, chính phủ mới làm. Suy nghĩ này mà làm cách mạng thì giống như việc cải lương, làm sao mà họ cho phép những việc làm dẫn đến dẹp bỏ họ, dù có thối nát, khốn nạn đến mấy con người không thể lấy búa ghè vào chân. Suy nghĩ đúng là: Đảng như một băng nhóm cầm quyền, họ làm sai, làm hại đất nước cần phải dẹp đi. Mưu cầu sự tồn vong, mưu cầu hạnh phúc, hưng thịnh của dân tộc là việc làm chính nghĩa nhất, có tính pháp lý cao nhất.
4. Ngộ nhận về thay đổi đất nước:
Bạo động và lật đổ: đây là từ ngữ đảng cầm quyền hiện nay dùng để dọa dân chúng về viễn cảnh loạn lạc. Họ kêu gọi giữ ổn định để phát triển. Đây là lối nói ngụy biện giống như việc cơ thể có bệnh cần phải nhận diện điều trị thì lờ đi, uống thuốc giảm đau, bệnh sẽ ngày càng nặng và đến lúc không cứu được phải chết. Đảng cộng sản tuyên truyền viễn cảnh bạo loạn, giết chóc xảy ra do để dân chúng sợ loạn lạc mà không hành động nhằm củng cố sự cai trị bất hợp pháp, duy trì sự thối nát, duy trì quyền lợi của chúng. Trên thực tế có rất nhiều cuộc thay đổi chính trị ở các nước đã diễn ra trong hòa bình, sự sụp đổ của thành trì cộng sản Liên Xô, Đông Âu là một minh chứng, gần đây là sự sụp đổ độc tài ở Tunisia sau 7 ngày dân xuống đường là mở ra tương lai cho đất nước. Chỉ có đảng cộng sản với thuyết đấu tranh giai cấp man rợ nên luôn nhầm tưởng bất cứ thay đổi gì cho đất nước, cho nhân dân là bạo lực là đấu tranh giai cấp, là giết chóc. Lịch sử VN và thế giới cho ta nhiều bài học đổi ngôi xảy ra trong trật tự, hòa bình. Nếu kẻ cầm quyền ngoan cố thì chúng ta quyết không sợ. Dân tộc này, tổ quốc này mang ơn những người con dũng cảm hy sinh để mở ra tương lai tươi sáng. Độc tài và độc ác như Gaddafi hay Assad thì cuộc chiến này cũng chỉ hy sinh một số dân không nhiều hơn số người chết vì tai nạn giao thông ở nước ta trong một năm. Còn độc tài toàn trị chúng ta chết vì giao thông vì ngộ độc thực phẩm, vì đói nghèo còn nhiều hơn hàng chục lần. Hãy xem có đến hơn 3 triệu người Triều Tiên đã chết thật uổng phí: chết đói; trong khi triều đại nhà Kim đã tồn tại đến 3 đời.
Ngộ nhận về hướng đi: Nhiều người có suy nghĩ rằng ai, tổ chức nào lên cũng thế thôi, khi vận động nhân dân quần chúng thì hứa ngon ngọt nhưng nắm quyền thì cũng tham lam, rút ruột, độc tài. Không thể tin được “bố con thằng nào”. Suy nghĩ là đúng với thực tế thời gian qua, rất nhiều phe cánh trong đảng đấu đá nhau, hạ bệ nhau để ngoi lên và kết quả cuối cùng thì không có gì thay đổi có lợi cho dân. Đó là một thực tế. Tuy nhiên người dân không thấy được bản chất bên trong. Với chủ trương hướng đến chính trị đa nguyên, tự do báo chí, kinh tế dân doanh. Sự thay đổi này không chỉ là hình thức người lãnh đạo mà là sự thay đổi căn bản của cấu trúc chính trị, kinh tế. Sự thay đổi này sẽ đưa đất nước biến đổi từ độc đài đến dân chủ. Trong môi trường chính trị này, những cá nhân xấu xa, tham lam, bất tài sẽ bị loại bỏ.
Ngộ nhận về vai trò cá nhân: Nhiều người cho rằng: chính trị là việc lớn, thay đổi đất nước là việc vô cùng khó khăn. Một mình họ có quan tâm thì cũng không giải quyết được gì. Đây là lối suy nghĩ của nhiều người. Họ không biết rằng tất cả những cơn đại hồng thủy khủng khiếp nhất đều bắt nguồn từ những hạt nước nhỏ bé. Quyền lực chính trị to lớn đến từ sự ủng hộ của người dân. Từng người dân thì nhỏ bé, yếu nhưng tập hợp lại thì rất mạnh. Nếu ta tránh việc thì ai làm? Từng tiếng nói lẻ tẻ hợp lại thành sức mạnh, từng hành động nhỏ nhặt: truyền tin, giới thiệu bạn bè, tham gia xuống đường, hô khẩu hiệu,…là những hành động ai cũng có thể làm được để giúp đất nước thay đổi. Tình hình đất nước hiện nay là cực kỳ bi đát và nguy cấp, tất cả người dân Việt Nam hãy quan tâm đến tình hình đất nước để lo lắng, lên tiếng, ủng hộ những phong trào do những cá nhân tâm huyết phát động, ngõ hầu tập trung sức mạnh cộng đồng để giải quyết. Xưa Thánh Gióng lớn mạnh là nhờ ăn cơm của dân, uống nước của làng. Không có sự ủng hộ thì mọi phong trào, dù có tính khoa học cũng bị chết từ trong trứng nước.
Ngộ nhận về những đức tính xấu của dân tộc: Nhiều người cho rằng người Việt Nam có nhiều thuộc tính xấu: tư lợi, bè phái, tham quyền cố vị, tranh giành quyền lực,….Nhiều người còn lấy lý do dân trí còn thấp. Chấp nhận mọi cái xấu, cái dở, cái tệ hại của xã hội, của đất nước là do bản chất dân tộc. Câu cửa miệng hay nghe là “Việt Nam là thế”. Từ nhận định đó nên nhiều người suy nghĩ là thay đổi cũng không ích gì “ai lên cũng vậy” và dân chủ sẽ sinh loạn lạc. Thật là sai lầm trong việc này. Con người ở đâu cũng có những đức tính trên. Liên Xô, Đông Âu, Cuba thậm chí một dân tộc văn minh như người Đức nhưng khi nằm dưới chế độ CS thì người dân vẫn bị bần cùng và giả dối. Vấn đề là thiết chế, là môi trường tốt thì cái tốt sẽ tự đến, cái xấu sẽ bị diệt. Hãy so sánh thái độ bán hàng của cô mậu dịch viên thời bao cấp với nhân viên siêu thị hiện nay để biết nguyên nhân của sự khác biệt.
Ngộ nhận về sự tiến bộ của đất nước: Cho rằng đất nước ta hiện nay là giàu nhất trong lịch sử, từ đói kém nô lệ lần than, nhà tranh, vách đất, tăm tối đến điện đường sáng choang, ăn ngon, mặc đẹp, đường xá, nhà cửa bê tông khang trang. So với xưa đói kém, giặt giã nay hòa bình vậy là tiến bộ, hạnh phúc quá nhiều. Những bất cập hiện nay chỉ là nhỏ lẻ và đảng sẽ khắc phục để đất nước tiến lên. Đây là lối suy nghĩ phổ biến ở những người tầm 50 tuổi trở lên, họ là lớp người kinh qua giai đoạn khổ đau nhất của dân tộc: chiến tranh, bao cấp nên họ thấy thành quả ngày nay quả là như mơ. Và đặc biệt nữa là họ là những người bị ảnh hưởng đến tuyên truyền mạnh nhất về sự tốt đẹp của đảng và họ cũng là lớp người có uy tín, địa vị, sức mạnh về kinh tế nhất hiện nay, và cũng oái ăm là họ cũng là lớp người ít tiếp xúc với mạng nhất hiện nay. Nếu thế hệ con cháu mở mang trí tuệ, tiếp xúc thông tin đa chiều mà có ý kiến khác về các hình tượng như HCM, ĐCS thì họ sẽ bị rầy la và cho là nhiễm tư tưởng phản động, bị thế lực nước ngoài âm mưu và giật dây. Họ có niềm tin là bất cứ ai nói đảng sai, chính sách không đúng làm phản động. Những điều họ thấy, họ nghĩ, họ nhìn nhận là đúng. Điều ngộ nhận xảy ra là do họ chưa thấy được cái toàn cục, so ta với ta mà không thấy lân bang đã giàu mạnh thế nào? Họ thấy thành quả nhưng họ không thấy công sức bỏ ra của toàn dân. Nếu nước nhà dân chủ thì thành quả còn nhiều lần hơn thế. Họ không thấy sự cản trở phát triển của chế độ chính trị độc đảng toàn trị. Họ bị vẻ bề ngoài làm lóa mắt mà không thấy thực trạng bên trong.
5. Kết luận:
Đất nước là của nhân dân, hoàn toàn không phải của đảng, họa mất nước nhân dân phải gánh chịu. Đất nước này không chỉ của chúng ta mà còn của con cháu mình. Sinh hoạt chính trị là một hoạt động của con người văn minh thể hiện sự quan tâm đến mọi người, đến cộng đồng chứ không phải việc xấu xa. Từng ủng hộ nhỏ sẽ tạo nên sức mạnh để làm được việc lớn chứ đừng nghĩ rằng có quan tâm cũng không được gì. Hãy tiếp xúc thông tin đa chiều để tránh là con cừu ngây thơ trong cuộc chơi bịt mắt của đảng. Không ai thương mình bằng chính mình, công ơn trời biển, nỗi lo của đảng cho dân cho nước chỉ là chiêu bài tuyên truyền mị dân.
Trước hãy vì quyền lợi mình và con cháu mình, sau vì quyền lợi cộng đồng, giống nòi mà lên tiếng, ủng hộ phong trào chính nghĩa để giúp thay đổi đất nước. Nước Pháp huy hoàng, cường quốc trong Hội đồng bảo an Liên hợp Quốc dù dân số chỉ 60 triệu người là nhờ ơn những người dũng cảm đã nổi dậy cướp ngục Baxti năm xưa. Những hành động của chúng ta hôm nay, không chỉ thay đổi vận mệnh cho chúng ta mà còn thay đổi số phận con cháu chúng ta. Nhiều bậc ông bà, cha mẹ đã âm thầm hy sinh cho tương lai con cháu không ngại khó khăn, gian khổ; hành động thay đổi đất nước chính là hành động mang lại tương lai tươi sáng, vững bền nhất cho con, cho cháu.
Hồ Chí Minh đọc tuyên ngôn độc lập trên Quảng trường Ba Đình ngày 2 tháng 9 năm 1945
Cuộc Cách mạng tháng Tám mùa Thu 1945 đã được tròn 67 năm. Trên dưới một đời người. Bao nhiêu thơ ca ca ngợi cuộc chính biến, cách mạng, đổi đời, cướp chính quyền, tang bồng dâu biển sôi nổi ấy. Bao nhiêu bài xã luận, bình luận, chính luận về sự kiện hiếm có ấy trong cuộc sống của dân tộc.
Tưởng như mọi sự cần nói đã được nói đến hết cả rồi.
Ấy vậy mà năm nay, nhân dịp kỷ niệm lần thứ 67 cuộc cướp chính quyền tháng 8-1945, tôi vẫn thấy rất cần nêu lên một ý kiến cực kỳ hệ trọng với bà con ta trong cả nước và đồng bào ta ở nước ngoài, đặc biệt là với các bạn trẻ hiện chiếm số đông trong gần 90 triệu người Việt.
Xin được trân trọng hỏi các bạn là trong 67 năm nay, cho đến ngày hôm nay, đất nước ta, nhân dân ta trong đời sống thực tế đang thiếu cái gì nhất?
Nghĩa là cái thiếu nhất trong cuộc sống hằng ngày, không kể đến những mỹ từ, những lạm từ, những hoang từ nhằm tuyên truyền, tưởng tượng ra những điều không hề có thật trên giải đất hẹp hình chữ S này.
Trước tháng Tám 1945, dân ta chưa có nền độc lập, mang thân phận dân thuộc địa của nước Pháp, sau đó dân ta đã có nền độc lập cao quý. Đến nay tuy nền độc lập vẫn còn bị đe dọa, nhưng nền độc lập vẫn vững bền trong ý chí kiên cường của toàn dân.
Trước kia dân ta cực kỳ nghèo khổ, thiếu ăn, thiếu học; trận đói năm Ất Dậu 1945 dưới thời bị quân phát xít Nhật chiếm đóng đã gây nên cái chết thê thảm của 2 triệu người. Nay ta đã là nước xuất khẩu gạo hàng đầu ở châu Á.
Về thiếu học, dân ta đã xóa nạn mù chữ, xây dựng hệ thống học đường từ mẫu giáo, tiểu học, trung học đến đại học và sau đại học, tuy chất lượng giảng dạy còn xa mới đạt mức trung bình khá, chưa nói gì đến tiên tiến, nhưng dù sao thiếu học, dốt nát không còn là vấn đề trầm kha của cuộc sống dân tộc.
Một số nhà nghiên cứu chính trị và lý luận trong nước lập luận rằng 67 năm nay, dân ta đã có tự do, rằng trong bản Tuyên ngôn Độc lập đã dẫn ra những câu bất hủ về tự do của Cách mạng năm 1776 ở Hoa Kỳ và Cách mạng 1791 của nước Pháp, rằng câu châm ngôn «Không có gì quý hơn độc lập tự do» đã trở thành phương châm chính trị quý giá nhất được thực hiện rõ ràng trong 67 năm qua, và hiện nay có hàng triệu người, hàng chục triệu người Việt Nam vẫn tin là đó là những sự thật hiển nhiên khỏi phải bàn cãi.
Chỉ cần mỗi người Việt Nam ta có công tâm, có tư duy lành mạnh, chịu khó suy nghĩ bằng tư duy độc lập của cá nhân mình, không bị chi phối bởi tư duy giáo điều, theo đuôi người khác, quan sát chặt chẽ cuộc sống thực tế xung quanh, là có thể nhận ra sự thật đúng như nó có.
Sự thật cứng đầu, bướng bỉnh, hiển nhiên là cho đến nay tự do của người công dân ở Việt Nam vẫn còn là quả cấm, vẫn còn là mục tiêu đấu tranh ở phía trước, sự thật là 67 năm nay tự do công dân chỉ mới tồn tại thực sự trên tuyên ngôn, trên diễn văn, trên văn kiện, trên cửa miệng và trên giấy tờ, không hề tồn tại với đầy đủ ý nghĩa cao quý tự nhiên của nó trong cuộc sống.
Ngay ông Hồ Chí Minh người được coi là khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, người nêu cao các khẩu hiệu Độc lập – Tự do – Hạnh phúc, người nêu cao phương châm «không có gì quý hơn Độc lập Tự do», người còn nói «nếu đất nước đã được độc lập mà nhân dân không có tự do thì nền độc lập cũng chẳng có ý nghĩa gì», thì trên thực tế, mỉa mai thay, ông lại tỏ ra hết sức thờ ơ, hầu như vô cảm đối với mọi quyền tự do của công dân.
Có vô vàn dẫn chứng hùng hồn chứng minh cho điều đó.
Tại các thành phố lớn của Việt Nam, thị trường bất động sản từng một thời bùng nổ đang sụp đổ. Hàng trăm khu vực xây dựng bị bỏ rơi là những dấu hiệu rõ ràng nhất của một nền kinh tế ốm yếu.
Tuyên bố trong phòng khách tiết trang hoàng lộng lẫy của một tòa nhà thuộc địa Pháp, một viên chức cao cấp của Đảng Cộng sản Việt Nam, so sánh các vấn đề kinh tế của đất nước với sự sụp đổ của thị trường cách đây 15 năm từng san bằng nhiều nền kinh tế ở châu Á.
“Tôi có thể nói rằng đây là tình trạng tương tự như cuộc khủng hoảng ở Thái Lan vào năm 1997″, ông Hứa Ngọc Thuận, Phó Chủ tịch Uỷ ban nhân dân Tp. HCM, cơ quan điều hành hàng đầu của thành phố nói như thế, “Các nhà đầu tư bất động sản đã đẩy giá lên quá cao. Họ mua để đầu cơ chứ không phải để sử dụng “.
Một trong nhiều công trình bị đình trệ ở Sài Gòn.
Các khó khăn kinh tế của Việt Nam trông có vẻ ít nghiêm trọng hơn so với những năm tháng của cuộc khủng hoảng tài chính năm 1997 – mặc dù tương đối xanh xao tiều tụy, nền kinh tế vẫn đang phát triển,, với tốc độ khoảng 4% – nhưng danh sách các khó khăn của đất nước vẫn tiếp tục tăng lên.
Việc bắt giữ Nguyễn Đức Kiên, một trong những doanh nhân giàu có của Việt Nam trong tuần này, đưa đến mức sụt giảm 4,8% trong chỉ số thị trường chứng khoán của nước này, mức suy giảm nặng nề nhất trong vòng bốn năm qua. Những cáo buộc chống lại ông Kiên còn mơ hồ. Các phương tiện truyền thông nhà nước cho biết ông bị buộc tội hoạt động kinh doanh bất hợp pháp.
(27.08.2012) – Bạc Liêu – Những ngày vừa qua, giới thạo tin thành phố Bạc Liêu, trong đó có công an, bàn tán với nhau về nguyên nhân cái chết của bà Đặng Thị Kim Liêng và những thông tin liên quan đến con gái bà là blogger Tạ Phong Tần.
Trước khi bà Liêng tự thiêu, công an đã đến báo tin với bà rằng tòa án sẽ tách riêng 3 bloggers Điếu Cày, Anhbasaigon và Tạ Phong Tần để xử trong cùng một ngày (nhằm chi phối sự tập trung của dư luận trong phiên tòa xử các tù nhân lương tâm này). Chị Tạ Phong Tần sẽ được đưa về xử tại Bạc Liêu. Đây chính là giọt nước tràn ly dẫn đến cái chết của bà Liêng. Lâu nay hàng xóm của bà Liêng vẫn tưởng chị Tạ Phong Tần còn làm công an và đi làm việc xa nhà.
Blogger Tạ Phong Tần
Nếu đưa chị về Bạc Liêu xét xử khác nào là một đòn hiểm nhằm sỉ nhục thanh danh gia đình bà. Không chịu nổi áp lực này, bà Liêng quyết định chọn cái chết để được giải thoát.
Theo luật pháp Việt Nam hiện nay thì vụ án phải được xử tại nơi bị can phạm tội. Nhưng công an cho biết họ sẽ có cách tạo ra điều này để đưa chị Tần về Bạc Liêu xét xử.
Tình hình chính trị ở Việt Nam bỗng nhiên sôi động. Một nhân vật kinh tế – tài chính rất có thế lực, đang vùng vẫy bỗng bị sa lưới. Ông Nguyễn Đức Kiên, ông «Bầu Kiên», ông «Kiên Bạc» – do đầu tóc bạc trắng của ông – hay «bố già Kiên» bị cảnh sát bắt vì phạm tội kinh tế trong quản lý các ngân hàng tư dưới quyền ông.
Cả xã hội giật mình lo lắng đến hốt hoảng vì giá cả hàng hóa sẽ lên cao, lạm phát sẽ nặng hơn, đồng tiền mất giá thêm, chứng khoán rơi tự do – chỉ 2 ngày VN index từ 450 rơi xuống 393 – người gửi tiền xếp hàng rồng rắn trước các ngân hàng để rút riền.
Ý nghĩa chính trị của sự kiện này ra sao? Các chiến sỹ dân chủ trong và ngoài nước có nhận định ra sao về diễn biến này? Việc bắt giữ ông Bầu Kiên nói lên điều gì? Các sự kiện tiếp theo có thể là gì? Thái độ của các lực lượng dân chủ lành mạnh và tiến bộ nên ra sao giữa tình thế này?
Những gì được hé ra qua các sự kiện sôi động trên đây cho phép những người quan sát chặt chẽ tình hình có thể có vài nhận định sơ bộ như sau.
Hiện nay cơ quan lãnh đạo của đảng CS gồm có Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ủy ban Kiểm tra, Ban Chấp hành Trung ương đang trải qua một «cuộc phê bình và tự phê bình rộng lớn chưa từng có», từ mỗi tập thể đến mỗi cá nhân, khơi dậy 25 vấn đề to lớn của hiện tại và quá khứ, sẽ dẫn đến kết luận rõ ràng minh bạch để trình bày trước cuộc họp Trung ương 6 sắp đến.
Cuộc họp này sẽ có thể xét đến một số hình thức kỷ luật đối với một số cán bộ lãnh đạo, kể cả các vị trí lãnh đạo cao nhất trong đó có tứ trụ triều đình là tổng bí thư đảng, chủ tịch nước, thủ tướng và chủ tịch Quốc hội, nếu cần thiết.
Cái nền cho mọi sự kiện diễn ra sắp tới là cuộc phê bình và tự phê bình rộng lớn này. Môi trường chính trị của mọi diễn biến là cuộc đấu tranh gay gắt của các phe nhóm chính trị – kinh tế – tài chính đang cạnh tranh nhau, tranh giành nhau các quyền lực chính trị- quân sự- kinh tế – tài chính – an ninh, chia chác nhau các món «lợi ích khủng» mà thời kỳ phát triển và mở cửa mang lại. Cuộc đấu tranh quyết liệt giữa các nhóm tài phiệt Việt Nam thời kỳ sơ khai của chủ nghĩa tư bản rừng rú đội lốt xã hội chủ nghĩa đang diễn ra.
Nhóm tài phiệt rất mạnh một thời đang có nguy cơ sụp đổ là nhóm của ông Nguyễn Tấn Dũng liên kết với nguyên bộ trưởng tài chính, nguyên phó thủ tướng thường trực, hiện là Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, với nguyên bộ trưởng tài chính hiện là Phó thủ tướng Vũ Văn Ninh, với Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình, với Tổng thanh tra Tài chính Quốc gia Lê Đức Thúy, có bộ hạ tin cẩn là Đại tá Công an Lương Ngọc Anh từng đưa về cho nhóm lợi ích này 20 triệu đô la hối lộ từ cơ quan in tiền Securency của nước Úc… Chính ông Bố Già Kiên đã từng khoe là đã tiến cử ông Nguyễn Văn Bình làm Thống đốc Ngân hàng Nhà nước cho 2 vị trong Bộ Chính trị (chắc có ý nói 2 ông Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Sinh Hùng ).
Tội của ông Dũng và nhóm lợi ích của ông kể ra không xiết. Từ vụ Vinashin đến vụ Vinalines, quản lý lỏng lẻo ngành điện, phá sản hàng loạt tập đoàn quốc doanh, lỗ to ở khu công nghiệp dầu Dung Quất. Ông Dũng được mệnh danh là «thủ tướng phá của», và chính ông là người phải chịu trách nhiệm cho các vụ tham ô lãng phí đến hơn 20 ngàn tỷ đồng. Hồ sơ tội phạm của ông là một bản cáo trạng dài rất khó mà bào chữa nổi.
Bé gái Raghad Hussein, 3 tuổi, đã rời bỏ nhà cửa cùng gia đình để tránh giao tranh giữa lực lượng chính phủ Syria và phe nổi dậy
Cơ quan tị nạn Liên hiệp quốc cho biết số người Syria chạy sang Jordan đã tăng gấp đôi trong vài ngày qua, với 10.200 người tới nơi trong tuần qua, và điều này có thể báo hiệu cho một làn sóng tị nạn lớn hơn.
Phát ngôn viên Melissa Fleming của Cao ủy Tị nạn Liên hiệp quốc ở Geneve cho biết những người mới tới trại Za’atri ở miền bắc Jordan phần lớn là người ở thành phố điểm nóng Daraa ở miền nam Syria.
Bà Fleming nói rằng những người tị nạn báo cáo là họ bị dội bom trong lúc tìm cách vượt qua biên giới.
Bà Fleming cho biết hơn 22.000 người Syria đã đến tạm trú ở trại Za’atri từ khi trại này mở cửa hôm 30 tháng 7.
Các đại diện của Cao ủy Tị nạn cho biết có thể có tới 200.000 người tị nạn Syria chạy sang Thổ Nhĩ Kỳ nếu vụ xung đột gia tăng cường độ.
Họ nói rằng hơn 74.000 người Syria tị nạn đã ghi danh ở Thổ Nhĩ Kỳ, là nước đang xây ít nhất 5 trại tị nạn mới bên cạnh 9 trại đã có.
Chỉ riêng trong 24 giờ đồng hồ vừa qua đã có hơn 3.000 người từ Syria chạy sang Thổ Nhĩ Kỳ lánh nạn.
Làn sóng tị nạn bùng ra trong lúc đài truyền hình nhà nước Syria loan tin 12 người thiệt mạng và gần 50 người bị thương trong một vụ nổ bom xe hơi tại một đám tang ở ngoại ô Damascus.
Một tổ chức tranh đấu, Đài Quan sát Nhân quyền Syria, nói rằng đám tang đó là của hai người ủng hộ chính phủ bị thiệt mạng trong một vụ nổ bom hôm thứ hai.
Tại Tehran, Thứ trưởng Ngoại giao Syria Faisal Mekdak nói với các nhà báo tại hội nghị thượng đỉnh của khối Phi Liên kết rằng các thành viên của khối này đã lên án những biện pháp chế tài Syria mà Tây phương và một số nước khác đã áp đặt.
Ông Mekdad cũng cảnh báo các nước chớ hỗ trợ cho những phần tử nổi dậy ở Syria mà ông gọi là những phần tử khủng bố.
Trong khi đó, hãng thông tấn AP loan tin máy bay trực thăng của quân đội Syria hôm nay đã thả truyền đơn ở Damascus và vùng phụ cận để đòi phe nổi dậy buông súng nếu không muốn bị giết.
Hãng AP cho biết một số truyền đơn viết rằng “Quân đội Syria quyết tâm dọn sạch từng tấc đất ở Syria và các người chỉ có hai lựa chọn: một là từ bỏ vũ khí và hai là đối mặt với cái chết không thể tránh khỏi.”