AN NINH VÀ CÔN ĐỒ PHÁ ĐÁM NO-U FC CHƠI BÓNG BẰNG DAO QUẮM

Mục Yêu thich nhiều: > Video Học tiếng, > Video Thế giới, > Video Việt nam, > Video Thư giãn, > Video Thể thao, > Video Thần Tượng, > CANNES FILM FESTIVAL

NHƯ MỌI CHIỀU CHỦ NHẬT, NO-U FC (CLB bóng đá được thành lập với tiêu chí YÊU BÓNG ĐÁ- GHÉT ‘ĐƯỜNG LƯỠI BÒ) TẬP LUYỆN LẦN THỨ 66 VÀ GIAO HỮU THEO LỜI MỜI CỦA MỘT ĐỘI BẠN TẠI SÂN BÓNG THÀNH NAM (đường Trần Thái Tông, Cầu Giấy, Hà Nội).

 

Chụp hình lưu niệm trước trận đấu

TRẬN ĐẤU BẮT ĐẦU ĐƯỢC ÍT PHÚT THÌ CHỦ SÂN RA ĐỀ NGHỊ NGHỈ ĐÁ, HỎI LÝ DO TẠI SAO THÌ ANH TA NÓI DO AN NINH (Công an) YÊU CẦU HỦY TRẬN. NHƯNG KHI ĐƯỢC YÊU CẦU GẶP MẶT TRỰC TIẾP HOẶC CUNG CẤP SỐ ĐIỆN THOẠI NGƯỜI RA LỆNH ĐÓ THÌ KHÔNG ĐƯỢC ĐÁP ỨNG.
SAU ĐÓ TRẬN GIAO HỮU VÀ TẬP LUYỆN CỦA NO-U FC VẪN DIỄN RA BÌNH THƯỜNG(Trên 2 sân mini) NHƯNG CHỦ SÂN XÓA HỢP ĐỒNG THUÊ SÂN DÀI HẠN NGAY SAU BUỔI HÔM NAY. TRƯỚC ĐÓ, BUỔI SÁNG CHỦ SÂN ĐÃ LIÊN LẠC VỚI NGƯỜI THUÊ SÂN CỦA NO-U FC VÀ NÓI ÚP MỞ (Vì họ nói họ bị đe dọa) RẰNG SẼ PHẢI CẮT HỢP ĐỒNG VỚI NO-U FC.
VIỆT NAM LUÔN KHẲNG ĐỊNH CHỦ QUYỀN TẠI CÁC QUẦN ĐẢO HOÀNG SA VÀ TRƯỜNG SA. SINH HOẠT CỦA NO-U FC KHÔNG THỂ BỊ GÂY KHÓ KHĂN. KẺ NÀO GIẢ DANH AN NINH LÀM ĐIỀU ĐÓ LÀ VIỆT GIAN BÁN NƯỚC!
CHÚNG TÔI TUYÊN BỐ PHẢN ĐỐI HÀNH ĐỘNG NÀY VÀ ĐỀ NGHỊ CÁC CƠ QUAN HỮU QUAN LÀM RÕ VÀ TRỪNG TRỊ BỌN MẠO DANH!

 

TRONG KHI CHÚNG TÔI ĐANG CHƠI BÓN TRÊN SÂN THÌ NHIỀU AN NINH ĐÃ HẰM HÈ GÂY RỐI VÀ GỌI CẢ CÔN ĐỒ MANG DAO QUẮM ĐẾN ĐỂ DỌA NẠT CÁC CẦU THỦ NO-U FC.

Biện minh của VN về việc bỏ tù 17 nhà hoạt động Công giáo bị bác bỏ

Mục Yêu thich nhiều: > Video Học tiếng, > Video Thế giới, > Video Việt nam, > Video Thư giãn, > Video Thể thao, > Video Thần Tượng, > CANNES FILM FESTIVAL

Giám đốc Chương trình Luật Quốc tế và Đối chiếu của Đại Học Luật Stanford (Hoa Kỳ), Giáo sư Allen Weiner, bác bỏ những biện minh của chính quyền Việt Nam phúc đáp đơn do ông đệ nạp lên Liên Hiệp Quốc trình bày về việc Hà Nội bắt giữ bất hợp pháp và cầm tù dài hạn 17 nhà hoạt động Công giáo trẻ.

Giám đốc Chương trình Luật Quốc tế và Đối chiếu của Trường Luật Đại học Stanford (Hoa Kỳ), Giáo sư Allen Weiner

Trong thư gửi Ủy ban Liên hiệp quốc Điều tra về Bắt giữ Tùy tiện (UNWGAD) mới đây, Giáo sư Weiner nói lập luận của Việt Nam thừa nhận việc họ sử dụng các điều khoản mơ hồ của luật pháp làm công cụ để tước đoạt các nhân quyền căn bản của công dân mà chính Hà Nội đã cam kết bảo đảm theo công pháp quốc tế.

Giáo sư Weiner một lần nữa yêu cầu Việt Nam phóng thích ngay lập tức những người bị giam giữ để sửa chữa hành vi vi phạm nhân quyền xuất phát từ việc bắt giữ và giam cầm tùy tiện.

Tháng 7 năm ngoái, chính Giáo sư Weiner đã thay mặt nhà hoạt động Đặng Xuân Diệu cùng các đồng sự đang bị cầm tù tại Việt Nam nộp thỉnh nguyện thư lên cơ quan UNWGAD của Liên hiệp quốc nhờ can thiệp trong các bản án về tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền”, “phá hoại đoàn kết quốc gia”, hay “tuyên truyền chống nhà nước” Hà Nội dành cho các hoạt động thực thi quyền tự do ngôn luận và cổ xúy dân chủ-nhân quyền mà họ đã tham gia.

Giáo sư Weiner nói những người bị giam cầm đã gánh chịu nhiều vi phạm nhân quyền, bao gồm các quyền căn bản như tự do bày tỏ quan điểm, tự do hội họp và lập hội, và quyền được có một phiên tòa xét xử công bằng khi họ bị Việt Nam kết án tùy tiện tại các phiên xử kín trong thời gian từ tháng 5 năm ngoái và đầu năm nay.

Tháng 4 vừa qua, nhà cầm quyền Việt Nam đã có thư phúc đáp những tố cáo vừa kể, nói rằng 17 nhà hoạt động bị kết án vì vi phạm luật pháp Việt Nam.

Phát biểu với VOA Việt ngữ, Giáo sư Weiner nói:

Thực chất Việt Nam nói là chúng tôi sẽ dùng luật của chúng tôi theo kiểu mà bất kỳ cá nhân nào cầm quyền muốn nó thế nào thì nó sẽ thế ấy. Đây là một hệ thống hoàn toàn trái ngược với một nhà nước pháp quyền. Xin nhắc lại Việt Nam đã tham gia ký kết Công ước quốc tế về quyền chính trị và dân sự bảo đảm quyền tự do bày tỏ quan điểm và tự do lập hội. Đã là thành viên của công ước, anh không thể nói ừ thì chúng tôi có các nghĩa vụ cam kết với công ước đấy, nhưng chúng tôi ứng dụng khác với những nơi khác, theo luật riêng của chúng tôi. Dựa trên luật nội bộ để vi phạm các nghĩa vụ cam kết theo luật quốc tế là điều không thể chấp nhận. Điều này sẽ làm cho việc tham gia hiệp ước quốc tế trở nên vô nghĩa. Việt Nam một khi đã nhất trí với luật quốc tế thì không thể dựa trên luật nội bộ của mình nữa nếu luật của họ không phù hợp với các quy định về nhân quyền của quốc tế. Hơn nữa, Hiến pháp Việt Nam bảo đảm quyền tự do bày tỏ quan điểm chính trị và tự do lập hội.

Trong cuộc trao đổi trước đây với VOA Việt ngữ, Giáo sư Weiner cho rằng điều 79 hay 88 trong Bộ Luật Hình sự Việt Nam về tội ‘hoạt động nhằm lật đổ chính quyền’ hay ‘tuyên truyền chống nhà nước’ là các điều luật vô hạn cho phép nhà nước, chỉ vì không thích nghe chỉ trích, có quyền bắt bất kỳ ai bất cứ lúc nào mà không cần truy tố, không cần đưa ra xét xử, không cho phép họ được tiếp xúc với luật sư. Theo chuyên gia luật quốc tế Weiner, “đó là một nhà nước độc tài không phù hợp với pháp trị.”

“Việt Nam một khi đã nhất trí với luật quốc tế thì không thể dựa trên luật nội bộ của mình nữa nếu luật của họ không phù hợp với các quy định về nhân quyền của quốc tế. Hơn nữa, Hiến pháp Việt Nam bảo đảm quyền tự do bày tỏ quan điểm chính trị và tự do lập hội.”

Chức sắc các tôn giáo ký tuyên bố chung đòi thay đổi Hiến Pháp VN

Mục Yêu thich nhiều: > Video Học tiếng, > Video Thế giới, > Video Việt nam, > Video Thư giãn, > Video Thể thao, > Video Thần Tượng, > CANNES FILM FESTIVAL

Liên quan về việc “sửa đổi Hiến Pháp năm 1992 của nhà nước CHXHCNVN, hôm, 1-5-2013, các chức sắc thuộc 5 tôn giáo chính ở Việt Nam đã công bố một bản Tuyên Bố Chung, qua đó ý kiến là “trước tình hình đất nước Việt Nam hiện nay cần phải thay đổi một Hiến Pháp mới“.

Theo bản tuyên bố thì “việc sửa đổi Hiến Pháp là điều chưa đủ để đáp ứng nguyện vọng chính đáng của toàn dân, mà cần phải thiết lập một Hiến Pháp mới, xây dựng một thể chế dân chủ tự do thật sự, triệt để, biết tôn trọng các quyền lợi cơ bản của người dân, phục vụ cho dân…”

Bản tuyên bố cũng ghi rõ Hiến Pháp mới phải:

1- Do ý kiến nguyện vọng của toàn dân Việt Nam lập nên, tức là phải trưng cầu dân ý, có Liên Hiệp Quốc giám sát.
2- Tránh tất cả mọi sự lệ thuộc vào ngoại bang, nhất là Trung Quốc.
3- Tránh mọi điều xâm phạm đến quyền tự do căn bản của người dân Việt Nam như: tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do lập hội…
4- Bầu cử Quốc Hội, tất cả các đảng phái đều được tự do ứng cử.
5- Bầu cử chính quyền do dân cử, dân bỏ phiếu trực tiếp dưới sự kiểm soát của Liên Hiệp Quốc.
6- Bầu cử theo thể chế Dân Chủ Tự Do.
7- Tam Quyền Phân Lập rõ ràng.
8- Xây dựng một nước Việt Nam thật sự Hòa Bình – Trung Lập – Tự Do – Dân Chủ; Do Dân – Phục Vụ Dân – Lập Quyền Dân.

Việt Nam cần đổi tên nước?

Mục Yêu thich nhiều: > Video Học tiếng, > Video Thế giới, > Video Việt nam, > Video Thư giãn, > Video Thể thao, > Video Thần Tượng, > CANNES FILM FESTIVAL

Trà Mi kính chào quý vị và các bạn đến với Tạp chí Thanh Niên của đài VOA.

Ủy ban Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp đề xuất đổi tên nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thành Việt Nam Dân chủ Cộng hòa như tên khai sinh trong Tuyên ngôn độc lập của Chủ tịch Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 9 năm 1945.

Quốc hiệu Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam được dùng từ năm 1976 tới nay theo chủ ý của đảng cộng sản cầm quyền muốn đưa cả nước tiến lên chủ nghĩa xã hội như tuyên bố của Quốc hội khóa VI rằng ‘Nhân dân ta, dân tộc ta có đầy đủ mọi khả năng và nghị lực để thực hiện nhiệm vụ vĩ đại đó, giành thắng lợi hoàn toàn cho chủ nghĩa xã hội’.

Cựu đại biểu quốc hội Nguyễn Minh Thuyết nêu rằng khi bỏ cụm từ XHCN, Việt Nam sẽ tranh thủ được cảm tình của quốc tế. Trước nay thế giới chưa bao giờ có cảm tình với các quốc gia cộng sản cả. Đổi tên nước mà không đổi các định hướng xã hội chủ nghĩa, thể chế, và cách thức làm việc của nhà nước, không nới lỏng các quyền tự do-dân chủ cho người dân thì đổi tên nước để làm gì?

Thế nhưng, sau mấy thập niên đất nước vẫn trong giai đoạn ‘quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội’, nay các nhà làm luật trong nước lại đề xuất bỏ quốc hiệu Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, khiến công chúng chú ý và tranh luận về lợi-hại cũng như ý nghĩa thực tế của việc này.

Quan điểm của giới trẻ thế nào? Tạp chí Thanh niên ghi nhận trong cuộc thảo luận hôm nay với 4 bạn trẻ từ Sài Gòn và Đà Nẵng.

Bấm vào đây để nghe toàn bộ cuộc thảo luận

Luật Đất đai dưới mắt một sinh viên trẻ

Mục Yêu thich nhiều: > Video Học tiếng, > Video Thế giới, > Video Việt nam, > Video Thư giãn, > Video Thể thao, > Video Thần Tượng, > CANNES FILM FESTIVAL

Bùi Tín
Cô sinh viên luật Đỗ Thúy Hường đã xuất hiện trên một blog tự do từ năm 2007. Bài báo đầu tiên của cô là «Tôi nghiên cứu về Luật Đất đai». Cô thuộc gia đình trong giới cầm quyền. Cô cho biết ông cô – không rõ ông nội hay ông ngoại – từng tham gia biên soạn Luật Đất đai đầu tiên năm 1988.

Gia đình nông dân Ðoàn Văn Vươn bị đưa ra xét xử tại Tòa án Nhân dân thành phố Hải Phòng, ngày 2/4/2013.

Trong bài viết ấy cô Hường mạnh dạn nói lên chính kiến của mình, chỉ rõ cái hình thức «sở hữu đất đai là sở hữu của toàn dân» do đảng Cộng sản áp đặt cho nông dân là một điều phi pháp và trái đạo lý, vi phạm công bằng xã hội, cản trở con đường phát triển của nông nghiệp và đất nước. Lập luận của cô sâu sắc, tự tin.

Mới học năm thứ 2 trường Luật, chắc Hường lúc ấy chỉ mới 17, 18 tuổi. Hồi ấy đọc xong bài viết của cô, tôi nghĩ ngay đến câu thơ của nhà viết kịch Pháp Corneille, «Aux âmes bien nées la valeur n’attend point le nombre des années» («Có những con người đặc sắc mà giá trị không chờ những năm tháng»).

Từ đấy tôi thường vẫn nhớ đến Hường. Tôi băn khoăn không biết cô tốt nghiệp ra sao? Có bị cản trở gì không? Ra trường cô làm việc ở đâu, có theo nghề luật sư không? Một sinh viên có tư duy độc lập như Hường ở trong nước còn rất hiếm, không hiểu có bị lãnh đạo nhà trường kỳ thị không? Cô là một hạt giống trí thức dân chủ quý của đất nước, của dân tộc. Nhân tài mà đất nước ta đang cần chính là những nam nữ sinh viên có lòng với dân, có trí tuệ khai phóng như Hường vậy.

Giải pháp ngăn ngừa các vụ án Đoàn Văn Vươn

Mục Yêu thich nhiều: > Video Học tiếng, > Video Thế giới, > Video Việt nam, > Video Thư giãn, > Video Thể thao, > Video Thần Tượng, > CANNES FILM FESTIVAL

Trà Mi kính chào quý vị và các bạn đến với Tạp chí Thanh Niên của đài VOA.

Tiếng súng Đoàn Văn Vươn hôm 5/1/12 nhắm vào lực lượng cưỡng chế đất ở Tiên Lãng (Hải Phòng) gửi ra thông điệp gì tới nhà cầm quyền, và bản án lên tới mức 5 năm tù dành cho “người nông dân nổi dậy” có ý nghĩa như thế nào đối với người dân Việt Nam, những nạn nhân của các chính sách đất đai bất công và tham nhũng?

Người Việt Nam cầu nguyện cho ông Đoàn Văn Vươn và thân nhân, trong buổi lễ tại nhà thờ Thái Hà ở Hà Nội, 31/3/13

Giải pháp nào giúp ngăn ngừa các vụ án kiểu Đoàn Văn Vươn? Tạp chí Thanh Niên mời quý vị và các bạn nghe ý kiến của các vị khách mời tham gia phần tiếp theo cuộc thảo luận về vụ án Đoàn Văn Vươn hôm nay gồm Sang, nông dân Hưng Yên, Phạm Thanh Nghiên, một tiếng nói đấu tranh dân chủ từ Hải Phòng, và Nguyễn Việt Nam, một cư dân Hà Nội.

Việt Nam tuyên án treo 4 quan chức sai phạm trong vụ Đoàn Văn Vươn

Mục Yêu thich nhiều: > Video Học tiếng, > Video Thế giới, > Video Việt nam, > Video Thư giãn, > Video Thể thao, > Video Thần Tượng, > CANNES FILM FESTIVAL

Bốn trong số năm bị cáo trong phiên xử các quan chức sai phạm trong vụ cưỡng chế đất gia đình nông dân Đoàn Văn Vươn lãnh án treo.

Ông Ðoàn Văn Vươn (thứ nhì từ trái) và anh trai Đoàn Văn Sinh (thứ tư từ bên trái) trước tòa án Nhân dân Thành phố Hải Phòng, ngày 2/4/2013.


Kết thúc phiên sơ thẩm bắt đầu từ hôm 8/4, Tòa án Nhân dân Thành phố Hải Phòng ngày 10/4 tuyên phạt 4 cựu quan chức huyện Tiên Lãng gồm Phạm Xuân Hoa, nguyên trưởng phòng tài nguyên và môi trường; Lê Thanh Liêm, nguyên Chủ tịch UBND xã Vinh Quang; Phạm Đăng Hoan, nguyên Bí thư Đảng ủy xã Vĩnh Quang, và Lê Văn Hiền, nguyên Chủ tịch Ủy ban Nhân dân huyện Tiên Lãng từ 15 đến 24 tháng tù treo về tội “hủy hoại tài sản công dân, thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”.

Gia đình chúng tôi đã gửi đơn kháng cáo…Chúng tôi không đồng ý mức án (dành cho quan chức Tiên Lãng) vì mức án ấy rất thấp so với tội danh họ gây ra…Tòa án Nhân dân Hải phòng xử lý kiểu này là họ đang khích lệ và tạo điều kiện cho những tên cán bộ thoái hóa, biến chất tiếp tục hoành hành và bóc lột sức lao động của nhân dân chúng tôi...
Bà Phạm Thị Báu, em dâu ông Ðoàn Văn Vươn.

Việt Nam xét xử quan chức sai phạm trong vụ Đoàn Văn Vươn

Mục Yêu thich nhiều: > Video Học tiếng, > Video Thế giới, > Video Việt nam, > Video Thư giãn, > Video Thể thao, > Video Thần Tượng, > CANNES FILM FESTIVAL

Tòa án Nhân dân Thành phố Hải Phòng ngày 8/4 mở phiên xét xử 5 cựu quan chức huyện Tiên Lãng (Hải Phòng) về tội danh “hủy hoại tài sản công dân, thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” trong vụ thu hồi bất hợp pháp đất canh tác của gia đình nông dân Đoàn Văn Vươn.

Gia đình nông dân Ðoàn Văn Vươn bị đưa ra xét xử tại Tòa án Nhân dân thành phố Hải Phòng, ngày 2/4/2013.


Tuần trước, 6 thành viên gia đình ông Vươn bị tuyên án từ 15 tháng tù treo đến 5 năm tù giam về tội “giết người, chống người thi hành công vụ” vì đã nổ súng kháng cự hàng trăm công an, bộ đội võ trang đến cưỡng chế đất hôm 5/1/2012.

Việt Nam xử quan chức sai phạm trong vụ Đoàn Văn Vươn

5 cựu lãnh đạo huyện Tiên Lãng chủ mưu vụ dùng võ trang-võ lực thu hồi đất nhà ông Vươn ra tòa hôm nay gồm Lê Văn Hiền (nguyên Chủ tịch huyện), Nguyễn Văn Khanh (nguyên Phó Chủ tịch huyện), Phạm Xuân Hoa (nguyên Trưởng phòng Tài nguyên Môi trường huyện), Lê Thanh Liêm (nguyên Chủ tịch xã Vinh Quang), và Phạm Đăng Hoan (nguyên Bí thư xã).

Ngoài ông Hiền bị truy tố tội danh “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”, 4 bị can còn lại bị cáo buộc tội “hủy hoại tài sản công dân”.

Các quan chức này bị truy tố sau khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hồi tháng 2 năm ngoái kết luận rằng quyết định thu hồi, cưỡng chế đất của gia đình ông Vươn đều trái luật và yêu cầu sớm khởi tố những người chỉ đạo vụ phá nhà ông Vươn.

Những cái vỏ bọc mong manh trước “quả bom” họ Đoàn

Mục Yêu thich nhiều: > Video Học tiếng, > Video Thế giới, > Video Việt nam, > Video Thư giãn, > Video Thể thao, > Video Thần Tượng, > CANNES FILM FESTIVAL

Hà Sĩ Phu
Ngày 2-4-2013, sau “cá tháng 4” một ngày, là một ngày sẽ đi vào lịch sử Việt Nam, ghi dấu cuộc chiến đấu “giáp lá cà” giữa SỰ THẬT và DỐI TRÁ. Đó là ngày xử án vụ Đoàn văn Vươn và gia đình về cái gọi là tội “giết người, chống người thi hành công vụ”! Nhưng tôi tin lịch sử sẽ đặt lại tên vụ án này, vụ án điển hình về “Quyền tự vệ của người dân trước nạn cướp ngày được thể chế hóa”.

Một gia đình nông dân ở Tiên Lãng – Hải Phòng được nhận giao đất đã đem hết tiền của, nhân lực, mồ hôi và máu để “chế ngự thiên nhiên” làm đê chắn sóng, biến khu đầm hoang thành khu nuôi trồng thủy sản, đang thời kỳ thu hoạch… thì có lệnh thu hồi.

Chủ nhân Đoàn Văn Vươn đã tin vào Công lý nên làm đơn khiếu kiện khắp nơi, nhưng luật pháp không đứng về phía người dân lao động thiệt thòi như anh mà ở phía kẻ có quyền, có tiền. Kết quả là ngày 05/01/2012, chính quyền địa phương đã huy động một lực lượng hùng hậu, gồm hơn 100 công an, dân phòng và cả bộ đội và chó nghiệp vụ để thi hành lệnh cưỡng chế, cưỡng đoạt công trình tạo dựng bằng mồ hôi và xương máu của gia đình, cướp đi nguồn sống của gia đìnhBị dồn vào đường cụt, trong thế quẫn, gia đình anh đã chống trả kịch liệt để ngăn cản sự cướp đoạt nguồn sống, dùng mìn tự chế và đạn hoa cải bắn lại lực lượng cưỡng chế, khiến 4 công an và hai bộ đội bị thương. Đầu đuôi vụ án là như vậy.

Tường thuật và quan điểm về phiên xử ông Đoàn Văn Vươn

Mục Yêu thich nhiều: > Video Học tiếng, > Video Thế giới, > Video Việt nam, > Video Thư giãn, > Video Thể thao, > Video Thần Tượng, > CANNES FILM FESTIVAL

>> RadioChanTroiMoi :

Tường thuật và quan điểm về phiên xử ông Đoàn Văn Vươn

Kết quả phiên xử sơ thẩm anh Đoàn Văn Vươn và thân nhân

Mục Yêu thich nhiều: > Video Học tiếng, > Video Thế giới, > Video Việt nam, > Video Thư giãn, > Video Thể thao, > Video Thần Tượng, > CANNES FILM FESTIVAL

DienDanCTM:

Kết quả phiên xử sơ thẩm anh Đoàn Văn Vươn và thân nhân

1975: Việt Nam có thắng Mỹ?

Mục Yêu thich nhiều: > Video Học tiếng, > Video Thế giới, > Video Việt nam, > Video Thư giãn, > Video Thể thao, > Video Thần Tượng, > CANNES FILM FESTIVAL

Nguyễn Hưng Quốc
Trong bài “Thắng và bại”, từ kinh nghiệm chiến tranh ở Iraq, tôi nêu lên nhận định: Thắng và bại là một vấn đề phức tạp, gắn liền với một chu cảnh (context) nhất định. Có khi người ta thắng một trận đánh nhưng lại thua một cuộc chiến tranh; có khi thắng một cuộc chiến tranh nhỏ nhưng lại thua một cuộc chiến tranh lớn. Hoặc ngược lại. Cũng có khi người ta thua hẳn một cuộc chiến tranh nhưng lại thắng trong hòa bình, sau đó.

Từ chuyện thắng và bại, nhân tháng Tư, thử nhìn lại chiến tranh Việt Nam giai đoạn 1954-75.

Liên quan đến cuộc chiến tranh ấy, cho đến nay, hầu như mọi người đều khẳng định: Việt Nam (hiểu theo nghĩa là miền Bắc Việt Nam) đã thắng Mỹ. Bộ máy tuyên truyền Việt Nam lúc nào cũng ra rả điều đó. Ngay người Mỹ cũng tự nhận là họ thua: Đó là cuộc chiến tranh đầu tiên mà họ thua trận! Điều đó đã trở thành một chấn thương dữ dội đối với một siêu cường quốc số một thế giới như Mỹ khiến nhiều người trong họ không ngừng trăn trở. Chiến tranh Việt Nam, do đó, với họ, trở thành một cuộc-chiến-chưa-kết-thúc (unfinished war) hoặc một chiến tranh vô tận (endless war) theo cách gọi của các học giả.

Dĩ nhiên, nhiều người nghĩ khác. Họ không chấp nhận họ thua trận với một trong ba lý do chính.

Một, một số người cho, về phương diện quân sự, quân đội Mỹ hầu như luôn luôn chiến thắng, hơn nữa, tính trên tổng số thương vong, họ bị thiệt hại ít hơn hẳn đối phương: trong khi Mỹ chỉ có 50.000 người chết, phía miền Bắc, có khoảng từ một triệu đến một triệu rưỡi người bị giết (từ phía người Việt Nam, chúng ta biết rõ điều này: Trong đó có rất nhiều dân sự ở cả hai miền!) Những người này cho họ chỉ thua trên mặt trận chính trị; và trong chính trị, họ không thua Bắc Việt, họ chỉ thua… những màn ảnh tivi hằng ngày chiếu những cảnh chết chóc ghê rợn ở Việt Nam trước mắt hàng trăm triệu người Mỹ, từ đó, làm dấy lên phong trào phản chiến ở khắp nơi. Nói cách khác, Mỹ không thua Bắc Việt: Họ chỉ thua chính họ, nghĩa là họ không thể tiếp tục kéo dài chiến tranh trước sự thiếu kiên nhẫn của quần chúng, trước quyền tự do ngôn luận và phát biểu của quần chúng, trước nhu cầu phát triển kinh tế trong nước.

Hai, một số người khác lại lý luận: Mặc dù Mỹ thua trận năm 1975, nhưng nhìn toàn cục, họ lại là người chiến thắng. Một người Mỹ gốc Việt, Viet D. Dinh, giáo sư Luật tại Đại học Georgetown University, trên tạp chí Policy Review số tháng 12/2000 và 1/2001, quan niệm như vậy, trong một bài viết có nhan đề “How We Won in Vietnam” (tr. 51-61): “Chúng ta thắng như thế nào tại Việt Nam.” Ông lý luận: Mỹ và lực lượng đồng minh có thể thua trận tại Việt Nam nhưng họ lại thắng trên một mặt trận khác lớn hơn và cũng quan trọng hơn: Cuộc chiến tranh lạnh chống lại chủ nghĩa Cộng sản trên toàn thế giới (tr. 53). Hơn nữa, cùng với phong trào đổi mới tại Việt Nam cũng như việc Việt Nam tha thiết muốn bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Mỹ, Mỹ cũng đã thắng trên mặt trận lý tưởng và thiết chế: Cuối cùng thì Việt Nam cũng đã theo Mỹ ít nhất một nửa: tự do hóa thị trường (Còn nửa kia, dân chủ hóa thì chưa!) (tr. 61).

Một số người khác lại cho, sau khi rút quân khỏi Việt Nam, nhìn lại, người Mỹ thấy Việt Nam đang lủi thủi chạy theo sau mình trên con đường tư bản hóa. Họ khẳng định:  “Chúng ta đã chiến thắng cuộc chiến tại Việt Nam bằng cách rút quân ra khỏi nơi đó.”

Ba, một số người khẳng định dứt khoát: Mỹ không hề thua Bắc Việt. Chiến thắng của miền Bắc vào tháng Tư 1975 là chiến thắng đối với miền Nam chứ không phải đối với Mỹ. Lý do đơn giản: Lúc ấy, hầu hết lính Mỹ đã rút khỏi Việt Nam. Trước, ở đỉnh cao của cuộc chiến, Mỹ có khoảng nửa triệu lính ở Việt Nam. Sau Tết Mậu Thân, thực hiện chính sách Việt Nam hóa chiến tranh, lính Mỹ dần dần rút khỏi Việt Nam: Tháng 8/1969, rút 25.000 lính; cuối năm, rút thêm 45.000 người nữa. Đến giữa năm 1972, lính Mỹ ở Việt Nam chỉ còn 27.000. Tháng 3/1973, 2.500 người lính cuối cùng rời khỏi Việt Nam. Từ đó, ở Việt Nam, Mỹ chỉ còn khoảng 800 lính trong lực lượng giám sát đình chiến và khoảng gần 200 lính Thủy quân lục chiến bảo vệ Tòa Đại sứ ở Sài Gòn. Trong trận chiến cuối cùng vào đầu năm 1975, lúc Bắc Việt tiến vào Sài Gòn, không có cuộc giao tranh nào giữa Việt Nam và Mỹ cả. Chính vì vậy, một số người Mỹ đặt câu hỏi: Tại sao có thể nói là chúng ta thua trận khi chúng ta đã thực sự chấm dứt cuộc chiến đấu cả hơn hai năm trước đó?

Có thể tóm tắt lập luận thứ ba ở trên như sau: Trong chiến tranh Việt Nam, Mỹ chỉ bỏ cuộc chứ không thua cuộc.

Một số người phản bác lập luận ấy. Họ cho: bỏ cuộc tức là không hoàn thành được mục tiêu mình đặt ra lúc khai chiến; không hoàn thành mục tiêu ấy cũng có nghĩa là thua cuộc. Không có gì khác nhau cả.

Nhưng ở đây lại nảy ra một vấn đề: Mục tiêu Mỹ đặt ra lúc tham gia vào chiến tranh Việt Nam là gì?

Có hai mục tiêu chính:

Một, giúp đỡ chính quyền Việt Nam Cộng Hòa tại miền Nam trong cuộc đối đầu với chế độ Cộng sản ở miền Bắc.

Hai, ngăn chận làn sóng Cộng sản từ Trung Quốc đổ xuống Việt Nam, và từ đó, toàn bộ vùng Đông Nam Á.

Tập trung vào mục tiêu thứ nhất, nhiều người cho Mỹ thua trận ở Việt Nam. Đó là điều không thể chối cãi được: cuối cùng, vào ngày 30/4/1975, chính quyền Việt Nam Cộng Hòa đã sụp đổ.

Tuy nhiên, xin lưu ý: trong hai mục tiêu trên, mục tiêu thứ hai mới là quan trọng nhất. Khi lính Mỹ mới được điều sang Việt Nam, họ luôn luôn được nhắc nhở đến mục tiêu thứ hai: “Nếu chúng ta không đến đây để ngăn chận sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng sản, chúng ta có thể sẽ phải chiến đấu chống lại nó ở San Francisco sau này.” Mục tiêu đầu, nhằm xây dựng một chế độ dân chủ không Cộng sản ở miền Nam, chỉ thỉnh thoảng mới được nhắc đến.

Có thể nói mục tiêu thứ nhất được đặt ra để cụ thể hóa mục tiêu thứ hai. Nói cách khác, chính vì muốn ngăn chận sự bành trướng của chủ nghĩa Cộng sản, Mỹ mới nhảy vào giúp chính quyền miền Nam. Mục tiêu thứ nhất, như vậy, chỉ là hệ luận của mục tiêu thứ hai. Nó chỉ là mục tiêu phụ.

Liên quan đến mục tiêu thứ hai, nên nhớ đến thuyết Domino vốn xuất hiện từ năm 1951, thời kỳ đầu của chiến tranh lạnh, và được xem là nền tảng lý thuyết cho các chính sách đối ngoại của Mỹ kể từ đầu thập niên 1960 trở đi. Dựa trên thuyết Domino, chính phủ Mỹ tin là: Nếu Đông Dương rơi vào tay Cộng sản, Miến Điện và Thái Lan sẽ bị Cộng sản chiếm gần như ngay tức khắc. Sau đó, sẽ rất khó khăn, nếu không muốn nói là bất khả, để cho Indonesia, Ấn Độ và các nước khác tiếp tục nằm ngoài quỹ đạo thống trị của Cộng sản Xô Viết.” Nghĩ như thế, chính phủ Mỹ đã xem Miền Nam như một tiền đồn để ngăn chận hiểm họa cộng sản.

Nếu chỉ nhìn vào mục tiêu thứ hai này – mục tiêu ngăn chận làn sóng Cộng sản ở Đông Nam Á – không thể nói là chính phủ Mỹ thất bại. Ngược lại. Năm 1972, sau chuyến viếng thăm Trung Quốc của Tổng thống Nixon, Mỹ đã thành công ở ba điểm: Một, bước đầu bình thường hóa quan hệ ngoại giao giữa hai nước để, tuy chưa hẳn là bạn, họ cũng không còn thù nghịch với nhau như trước nữa; hai, khoét sâu mối mâu thuẫn giữa Trung Quốc và Liên Xô để hai nước đứng đầu khối Cộng sản này không còn thống nhất với nhau; và ba, làm giảm bớt sự ủng hộ và trợ giúp của Trung Quốc đối với Bắc Việt.

Với ba sự thành công ấy, Mỹ an tâm được ba điều: Một, khi Trung Quốc và Liên Xô đã bị phân hóa, khối Cộng sản không còn mạnh và do đó, cũng không còn quá nguy hiểm như trước. Hai, khi khối Cộng sản không còn mạnh, đặc biệt khi Trung Quốc đang rất cần duy trì quan hệ hòa bình với Mỹ để phát triển kinh tế và tranh giành ảnh hưởng với Liên Xô, Trung Quốc sẽ không còn tích cực “xuất cảng cách mạng” ở các nước khác trong vùng Đông Nam Á. Và ba, như là hệ quả của hai điều trên, Mỹ tin chắc: ngay cả khi miền Bắc chiếm được miền Nam và ngay cả khi cả Campuchia và Lào đều rơi vào tay Cộng sản thì chủ nghĩa Cộng sản cũng không thể phát triển sang các nước khác như điều họ từng lo sợ trước đó.

Với ba sự an tâm trên, Mỹ quyết định rút quân ra khỏi Việt Nam. Với họ, mục tiêu thứ hai, tức mục tiêu quan trọng nhất, đã hoàn tất thì mục tiêu thứ nhất trở thành vô nghĩa. Miền Nam chỉ còn là một nước cờ chứ không phải là một ván cờ. Họ thua một nước cờ nhưng lại thắng cả một ván cờ.

Thắng ở ba điểm:

Một, sau năm 1975, chủ nghĩa Cộng sản không hề phát triển ra khỏi biên giới Lào và Campuchia. Các nước láng giềng của Đông Dương vẫn hoàn toàn bình an trước hiểm họa Cộng sản.

Hai, sau khi chiếm miền Nam, chủ nghĩa Cộng sản ở Á châu không những không mạnh hơn, mà ngược lại, còn yếu hơn hẳn. Yếu ở rất nhiều phương diện. Về kinh tế, họ hoàn toàn kiệt quệ. Về quân sự, họ liên tục đánh nhau. Về đối nội, họ hoàn toàn đánh mất niềm tin của dân chúng, từ đó, dẫn đến phong trào vượt biên và vượt biển rầm rộ làm chấn động cả thế giới. Về đối ngoại, họ hoàn toàn bị cô lập trước thế giới với những hình ảnh rất xấu: Ở Khmer Đỏ là hình ảnh của sự diệt chủng; ở Việt Nam là hình ảnh của sự độc tài và tàn bạo; ở Trung Quốc, sự chuyên chế và lạc hậu. Cuối cùng, về ý thức hệ, ở khắp nơi, từ trí thức đến dân chúng, người ta bắt đầu hoang mang hoài nghi những giá trị và những tín lý của chủ nghĩa xã hội: Tầng lớp trí thức khuynh tả Tây phương, trước, một mực khăng khăng bênh vực chủ nghĩa xã hội; sau, bắt đầu lên tiếng phê phán sự độc tài và tàn bạo của nó. Một số trí thức hàng đầu, như Jean-Paul Sartre, trở thành những người nhiệt tình giúp đỡ những người Việt Nam vượt biên.

Ba, vào năm 1990, với sự sụp đổ của Liên Xô, của bức tường Berlin và của hệ thống xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu, Mỹ toàn thắng trong cuộc chiến chống lại chủ nghĩa Cộng sản. Ván cờ kéo dài nửa thế kỷ giữa chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa tư bản đã kết thúc.

Nhìn vào ba sự thành công ấy, khó có thể nói Mỹ đã thua trận ở Việt Nam. Lại càng không thể nói là miền Bắc Việt Nam đã thắng Mỹ.

Cũng cần lưu ý đến những sự thay đổi trong bản chất của chiến tranh. Từ giữa thế kỷ 20 trở về trước, hầu hết các chiến lược gia, khi nghĩ về chiến tranh, đều cho cái đích cuối cùng là phải chiến thắng một cách tuyệt đối. Tiêu biểu nhất cho kiểu chiến thắng tuyệt đối ấy là cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất và lần thứ hai. Ở cả hai lần, những kẻ thù của phe Đồng minh đều tuyên bố đầu hàng. Ranh giới giữa thắng và bại rất rõ. Rõ nhất là ở Nhật Bản. Sức tàn phá kinh hồn của hai trái bom nguyên tử do Mỹ thả xuống Hiroshima và Nagasaki đã chứng tỏ sức mạnh vô địch không thể chối cãi được của người chiến thắng.

Tuy nhiên, sau hai quả bom ấy, bản chất chiến tranh và cùng với nó, ý nghĩa của chiến thắng, hoàn toàn thay đổi. Trong chiến tranh lạnh, cả Mỹ lẫn Liên Xô đều có bom nguyên tử. Lúc nào cũng muốn tiêu diệt nhau nhưng cả hai đều biết rất rõ cái điều Albert Einstein từng cảnh cáo: “Tôi không biết trong chiến tranh thế giới lần thứ ba người ta đánh bằng gì, nhưng trong chiến tranh thế giới lần thư tư, người ta sẽ chỉ có thể đánh nhau bằng gậy và đá.” Thành ra, người ta vừa chạy đua chế tạo thật nhiều, thật nhiều vũ khi nguyên tử vừa biết trước là chúng sẽ không được sử dụng. Không nên được sử dụng. Không thể được sử dụng. Để tránh điều đó, chiến tranh toàn diện (total war) biến thành chiến tranh giới hạn (limited war); chiến tranh thế giới biến thành chiến tranh khu vực, ở một số điểm nóng nào đó. Ý nghĩa của cái gọi là chiến thắng, do đó, cũng đổi khác: bên cạnh cái thắng/bại về quân sự có cái thắng/bại về chính trị và bên cạnh cái thắng/bại có tính chiến thuật có cái thắng/bại có tính chiến lược.

Với những thay đổi ấy, chuyện thắng hay bại lại càng trở thành phức tạp hơn.

Phần kết luận, có hai điểm tôi xin nói cho rõ:

Thứ nhất, tôi chỉ muốn tìm hiểu một sự thật lịch sử chứ không hề muốn bênh vực cho Mỹ.

Thứ hai, dù Mỹ thắng hay bại, sau biến cố tháng 4/1975, miền Nam vẫn là nạn nhân. Trên phạm vi quốc tế, ngoài miền Nam Việt Nam, Đài Loan là một nạn nhân khác, tuy không đến nỗi bất hạnh như chúng ta.

>> VOANEWS :

Bản án Đoàn Văn Vươn gây bức xúc công luận

>> VOANEWS :

TTTTTTTT

ZZZZZ